Nó được khắc trên đá, viết trên lá cờ (thánh kỳ), chạm nổi trên châu báu, và thường được bỏ vào bên trong các kinh luân, nó được coi như là bảo chú, và vì vậy kinh luân thường được họ gọi là bảo luân

Garchen Rinpoche nói: “Ánh từ bi đó chính là ân phước của đức Bạch-Quan-Âm (Tara) ban truyền”. Ánh từ bi đó cũng phát ra tự trong đáy lòng của ngài

Chú là những chuỗi mẫu tự đã được những vị giác ngộ gia trì, với mục đích mang lại lợi ích cho chúng sinh. ''Chú" nghĩa là ‘bảo vệ tâm’', nó bảo vệ tâm khỏi bị lung lạc bởi những hình tướng và vọng tưởng thế tục mà hậu quả là khổ đau triền miên trong cõi ta bà


Vì vậy, kinh luân là một bộ phận không thể tách rời khỏi văn hóa và thực hành tâm linh Phật giáo Tây Tạng, vì khả năng tịnh hóa tâm thức mạnh mẽ và tích lũy vô lượng công đức

Phần phía trên được làm bằng hợp kim đồng được trang trí bởi các họa tiết tỉ mỉ và tinh tế




Chỉ cần chạm tay vào và quay chiếc kinh luân thôi, bạn cũng tịnh hóa được vô số tội lỗi và tích tập được một lượng công đức đồ sộ
